NHỮNG NGƯỜI THƯƠNG MÌNH NGHĨ GÌ

Hôm nay là ngày đầu tuần

Bé hứa sẽ chăm ngoan🥰

Mỗi sáng thứ 2, việc đầu tiên của mình là thức dậy mở một bài radio trên Spotify để nghe trước khi “bắt đầu lại” mọi thứ. Với mình thì mỗi ngày là cơ hội để “làm lại cuộc đời” mà. Mình cũng không biết từ khi nào mình có những người bạn đồng hành online tâm lí như vậy, mình nghe không xót tập nào, nghe đi nghe lại vài ba lần cho đến khi thật thấm.☺️

Hôm nay mình nghe gì? Tiêu đề của bài radio hôm nay là “Khi không ai tin tưởng mình”, điều đặc biệt là hôm nay mình không nghe một mình mà có thêm hai nhân vật nữa. Mình đang ở quê, vừa ăn sáng vừa nghe, vừa nhâm nhi ly cà phê mẹ pha cho mình. Có cảm giác như chiếc radio sáng nay là dành cho mình và cho cả ba mẹ mình ngồi bên cạnh vậy^^ Sự trùng hợp dễ thương gì đâu luôn, kiểu như thay lời muốn nói đó😛

Thảo Ogana

Có những con đường lớn, đại lộ lớn được vẽ sẵn trong cuộc đời mà người thân của mình nghĩ là tốt nhất dành cho mình. Cuộc sống của họ không được như vậy nên họ ao ước con cái họ sẽ làm và duy trì điều đó cho đến hết đời. Sinh ra, lớn lên, có một cái nghề ổn định đó là những gì ba mẹ mình nghĩ là không gì tốt hơn dành cho mình. Thế nhưng, đúng là đời không như là mơ, không phải ai cũng chọn con đường lớn mà đi, có những người sẽ chọn “con đường hẻm” – một con đường nhỏ hơn và ít người đi hơn. Vậy thì sao? Ít người đi thì sẽ lạ lẫm, thử thách với chính họ đã đành nhưng có thể là điều gì đó “không thể chấp nhận được” với người thân của họ – những người yêu thương họ vô điều kiện, càng thương thì lại càng muốn họ “ổn” theo một cách nào đó bình thường nhất❤️

Họ có thể nói những điều vô tình làm giảm nhiệt huyết và làm mình thấy hơi đau, dù cho ý họ là tốt, nhưng họ thấy con đường mình chọn lạ quá, họ lo lắng, sợ mình bị ngã và giữa chừng bỏ cuộc nên ra sức ngăn cản. Những người yêu ta nhất còn không tin thì ai ngoài kia sẽ làm được điều đó chứ. Giai đoạn đầu đi con đường hẻm này chắc chắn sẽ đầy những khó khăn, trở ngại, có đôi lúc, không cần những người thương mình giúp gì cả, chỉ cần một câu động viên “Cố gắng lên” nhẹ nhàng cũng làm mình cảm thấy như tiếp thêm sức mạnh. Nhưng có rất nhiều người, thậm chí còn không được nhận những câu như thế, cũng đau lắm. Nhiều khi lúc đầu còn chưa thể mở lời nói với họ là mình đang làm gì, đợi gắng gắng có chút kết quả rồi mới thủ thỉ được, chỉ với hi vọng họ sẽ chấp nhận điều đó và ủng hộ mình, như vậy là mình có thêm động lực cày ngày làm đêm cũng được nữa💕

Con đường nào cũng có những thách thức, và nếu chọn một con đường hẹp ít người đi thì việc đầu tiên không phải là lo mình sẽ gặp khó khăn gì, vì sẽ nhiều lắm không kể hết, đi tới đâu là gặp cái khó chỗ đó, từ từ rồi sẽ giải quyết. Nhưng cái đầu tiên sẽ vướng và cần bản lĩnh vượt qua chính là cảm giác “một mình”, học cách dần chấp nhận chứ không phải phản kháng lại những người xung quanh, chọn cái lạ lẫm hơn thì cũng không thể nào mong người khác sẽ hiểu hết con đường mình đi, đôi khi bản thân mình cũng không biết nó sẽ dẫn tới đâu, chỉ có đi theo tiếng gọi của trái tim thôi, nhưng đi một đoạn thì biết rõ ràng mình đang làm gì và sẽ tới đâu. Nếu mình biết trước điều này sẽ đỡ sốc hơn rất nhiều, có thể chuẩn bị tinh thần. Rồi thận trọng bước đi, nhanh nhanh có thành quả để mọi người có thể từ từ đỡ lo cho mình, mà nhanh thì cũng phải tính năm, chứ không tính ngày được. ☺️

Những người thân của mình, điều lớn nhất họ mong mỏi là mình được hạnh phúc, việc của mình là cần chứng minh để họ thấy điều đó. Mỗi ngày, hãy cho họ biết, với con đường nhỏ này, mình đang cảm thấy được “sống đúng nghĩa”, được làm những gì mình thích, được tận tay giúp những người có những vấn đề mình từng đau trong quá khứ và được trưởng thành hơn. Lúc đó họ sẽ cảm nhận được vì đơn giản là họ yêu mình thật sự. Còn mọi thứ, để thời gian trả lời.🌿

Chúc cho những ai đang đi con đường hẻm vững tin hơn nhé!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *