CÓ NHỮNG LÚC CẦN PHẢI ĐI CHẬM

Hôm rồi gặp cô bạn mình sau khi bạn ấy sinh em bé gần 6 tháng. Sau những câu chuyện hỏi han lâu ngày không gặp về cuộc sống sau khi sinh con, về gia đình có thêm thành viên nhỏ đáng yêu… thì hai đứa trầm lặng hơn. Cô bạn chia sẻ dạo này tự thấy mình đi chậm hơn, một phần vì dành thời gian chăm sóc em bé mới sinh, một phần bị trầm cảm nhẹ sau sinh… lần đầu do thay đổi nội tiết tố. Đặc biệt là bạn cảm nhận có một nỗi sợ vô hình nào đó để bắt đầu vào công việc hay bắt đầu một thứ gì mới mẻ hơn sau những ngày…sống chậm.

Thảo Ogana

Tự dưng nghe câu chuyện bạn kể, Thảo dừng lại suy nghĩ. Có nhiều người vì lí do nào đó mà ở một giai đoạn, họ buộc phải đi chậm hoặc dừng hẳn lại để tập trung cho một việc ưu tiên khác như nuôi dạy con chẳng hạn. Với những người mới sinh em bé, trong một tháng đầu tiên, gần như không thể làm gì ngoài việc ở bên cạnh con, chưa kể sức khỏe không cho phép, bạn mình nói vậy. Có những người rất năng động, ham làm việc nên có phần hơi sốc với tình trạng như vậy của chính mình trong thời gian đó.

Vậy mình phải làm gì? Thảo học được từ cô bạn rằng: chẳng có cách nào ngoài viêc CHẤP NHẬN bước đi chậm lại, CHẤP NHẬN không phải lúc nào đi nhanh cũng tốt và luôn tin rằng cuộc đời mình có đủ thời gian để làm tất cả mọi việc mình muốn. Còn hiện tại thì mình cần tập trung cái gì quan trọng nhất, ý nghĩa nhất với mình đã, đừng cố vừa làm vừa nhìn xem mình đang bỏ lỡ cái gì, cũng không giải quyết được gì cả. 

Chẳng ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra hết. Nếu bị ốm thì bạn cứ nghỉ ngơi để hồi phục nhanh chứ đừng cố lết đi làm lại khiến mình ốm lâu hơn và mất nhiều thời gian hơn. Bạn muốn làm một dự án riêng cho bản thân song song với công việc chính, bạn phải cần thời gian xây dựng từ từ và kết quả sẽ đạt được sau một hành trình dài cố gắng, không thể nào nhanh được.

Đi chậm không có nghĩa là dừng lại, không có nghĩa là dừng tồn tại. Mình vẫn sống với một mục đích rõ ràng nhưng không phải ngày nào cũng lao vào làm bán sống bán chết. Việc có con có thể (chỉ có thể thôi nha) làm bạn chậm hơn 1, 2 năm. Nhưng cuộc sống của mình sẽ có nhiều khoảng lặng và biết đâu bạn sẽ tìm được thứ bạn thực sự thích làm và phù hợp hơn trên hành trình chăm con^^ Bạn sẽ sàng lọc được ai sẽ có ý nghĩa với mình, việc gì quan trọng với mình 😉

Thảo từng nghe một chị chia sẻ:”Bốn mùa trong năm xuân hạ thu đông, không mùa nào là vĩnh viễn cả nên có lúc ta đi nhanh, đi chậm. Làm việc áp lực cũng cần xen kẽ những lúc suy ngẫm quay về để hiểu bản thân hơn, để đánh giá liệu rằng nó thực sự có phải là việc mình thích và đáng làm hay không. Qua đó, mình sẽ biết được chặng đường nào tiếp theo mình cần lao vào để ĐI NHANH.

Tiếng anh có câu LESS IS MORE. Đi chậm hoàn toàn không bế tắc, chỉ là học cách chấp nhận làm ít việc đi mà chất lượng hơn mà thôi. Đừng cố ôm đồm sẽ ảnh hưởng đến mọi thứ và làm cuộc sống không cân bằng.

Có những lúc bạn cần dành thời gian đầu tư để thu thập thông tin, kinh nghiệm kiến thức để tự tin bước vào một hành trình mới, một lĩnh vực mới. Tất nhiên là, giai đoạn này không thể nhanh được. Sốt ruột thật đó nhưng khi nhận ra sự sốt ruột đó, mình cần nhận thức lại, tập trung cho việc đó, và tự nhắc mình là không có kết quả nào tốt đẹp nếu bạn làm nó hời hợt. 

Miễn là bạn đừng dừng lại, không đi nhanh được thì đi chậm từng bước một ❤ Cùng bình tĩnh nha!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *