CẢM GIÁC HOANG MANG KHI MỚI RA TRƯỜNG

Cũng khá lâu rồi từ ngày mình chia sẻ về hành trình trị mụn, mình mỗi ngày vẫn nhận được những tin nhắn hỏi về cách mình đã trị thế nào. Điều đặc biệt là ngoài mụn, tụi mình nói với nhau về rất nhiều thứ khác, tình yêu, công việc, gia đình… MÌnh yêu điều đó, vì nhờ nó mà mình hiểu các bạn hơn và có thêm rất nhiều người bạn mới dễ thương trong đời.💕

Và hôm rồi có một bạn nhắn cho mình, mình có gọi cho bạn để nói kĩ hơn. Nói chuyện về mụn một hồi thì bạn kể với mình là bạn vừa mới ra trường, đã làm công việc đầu tiên trong đời được 8 tháng và đã làm qua công việc thứ hai được 2 tháng nhưng cảm thấy rất hoang mang, chưa biết mình thật sự thích gì, cứ sáng đi tối về, tối chơi chơi một chút rồi sáng lại đi làm, không gặp gỡ ai, cuộc sống xoay quanh con đường đi làm từ nhà đến công ty, từ công ty về nhà…

Thảo ogana

Mình từng trải qua cảm giác đó. Nó thực sự không dễ chịu một chút nào. Và mình biết có rất nhiều bạn đã và đang ở trong hoàn cảnh đó, đặc biệt là những bạn vừa mới ra trường vài ba năm giống như mình. Mình muốn chia sẻ một chút về nhận định của mình nhé, ở đây mình muốn nói là mỗi người chúng ta sẽ có một quan điểm khác nhau nên mình không bàn chuyện đúng sai. Mình nghĩ nhiều về vấn đề này vì chính bản thân mình từng có và đây không phải là lần đầu tiên có bạn nhỏ tuổi hơn mình tâm sự về điều này, cũng có khá nhiều bạn nhắn cho mình nội dung tương tự và mình nghĩ đến lúc nên viết một chút, biết đâu đó cho bạn thêm một góc nhìn mới, việc còn lại là bạn cứ xem xét những góc nhìn khác và đưa ra quyết định riêng cho mình. Và con người luôn luôn thay đổi, mình thoải mái chia sẻ suy nghĩ của mình trước kia nhưng không đồng nghĩa nó là suy nghĩ hiện tại của mình sau này, nên mong bạn đừng đánh đồng hay phán xét gì cả nhé, việc viết ra những gì mình từng nghĩ cũng chẳng phải dễ dàng gì, cũng cần một khoảng thời gian khá dài học hỏi và phát triển hơn mình mới viết được.☺️

Mình trước giờ chưa chia sẻ nhiều về góc độ công việc nên từ nay muốn bộc bạch nhiều hơn, trước là để chúng ta hiểu nhau hơn, “iu” nhau hơn, sau là những trải nghiệm của mình có lẽ sẽ là một gợi ý nho nhỏ cho bạn thì sao. Thực ra bản thân mình ĐÃ TỪNG thường lảng tránh khi nói tới công việc, khi bạn bè gặp nhau nói chuyện về đủ thứ nhưng tuyệt nhiên sẽ không nhắc tới công việc – không biết bạn có như vậy không? Nhưng mình thừa nhận, có một khoảng thời gian rất dài khi vừa mới ra trường mình thường né né nếu ai đó bàn sâu hơn về khía cạnh này. Mình chỉ dám thủ thỉ với một vài người thân thuộc😌

Dường như lúc đó mình đã nghĩ LÀM VIỆC CHỈ LÀ ĐỂ MƯU SINH, còn NIỀM VUI THÌ SAU GIỜ LÀM VIỆC. Mình không biết từ đâu ra nữa, và chính cái suy nghĩ đó chi phối mọi thứ còn lại, khiến tất cả những gì mình làm trở nên nặng nề, vì nghe tới mưu sinh là thấy nặng nặng rồi chứ vui vẻ gì đâu, kiểu vậy đó. Và sau giờ làm việc đúng là mình đã tìm đến những thú vui riêng, nằm chơi phè phỡn lướt facebook, coi youtube chán chê hoặc hẹn hò bạn bè triền miên tám dóc, rồi lại trở về nhà ngủ và sáng mai lại đi làm, cuối tuần gần như là ở nhà cho đỡ mệt. Mình cũng chẳng tự hỏi tại sao lại như vậy luôn, mình cho điều đó là hiển nhiên, chẳng hoang mang gì cả…

Bạn thấy có bình thường không? Mình nghĩ là bình thường, giai đoạn đầu đời mới vừa ra trường của mình là vậy đó. À công việc đầu tiên mình làm là trước đó 1 năm kể từ ngày ra trường nên có lẽ cảm giác này của mình đến sớm hơn. Giờ nghĩ lại, mình thấy may mắn vì quyết định đi làm sớm, vì cái cảm giác gì đến sớm nếu cố gắng nó cũng giải quyết sớm. Sẽ viết thêm về chủ đề đi làm sớm nên hay không sau này nha. Quay lại với câu chuyện trên, mình cứ sống ngày qua ngày đúng nghĩa vậy đó, niềm vui mình tìm thấy duy nhất chắc là từ những người đồng nghiệp dễ thương và những người sếp giỏi giang. Mình biết có nhiều bạn thậm chí còn không có điều này. Nhưng mà bạn biết đó, những gì ở bên ngoài chúng ta sẽ không thể giúp chúng ta được, cốt lõi là bên trong của bạn đang có vấn đề cần giải quyết. Mà hồi đó mình cũng chẳng cần giải quyết gì cả, cứ thế sống thôi, lo cho cuộc sống của mình tới nơi tới chốn về mặt tài chính còn không đủ chứ nghĩ gì nữa, tính nhiều đau đầu lắm. Mình suy nghĩ đơn giản tới mức vậy đó.🙃

Cho đến lúc cảm giác HOANG MANG bắt đầu, đó là khi mình để ý hơn về con người hiện tại của mình, mình tự hỏi hình như mình hơi khác khác so với mình của thời sinh viên đầy hoài bão và muốn gì đó khác biệt. Mọi chuyện bắt đầu từ đây. Những thay đổi từ trong ra ngoài của mình bắt đầu từ đây. Những cột mốc đáng nhớ cũng từ đây mà ra. Bạn nhận ra điều gì chưa? Mình muốn nói là bạn đang HOANG MANG là điều đáng mừng, là điều đáng chúc mừng đó. Trời ơi, mình đã sống những năm dài dài chẳng biết đến cảm giác đó, hoặc là mình chôn nó luôn không cho nó cơ hội ngoi lên. Bạn cảm thấy lạc lối, điều đó là dấu hiệu của những sự thay đổi từ bên trong bạn đó. Bạn cảm thấy công việc hiện tại chưa phải là điều bạn thích, nó tốt hơn rất nhiều so với việc bạn cứ cắm cúi làm mà không thèm quan tâm mình thích hay không. Bạn thấy con đường từ nhà đến công ty hơi nhàm chán, nó hay hơn rất nhiều so với việc đi làm như một thói quen. Bạn bắt đầu muốn nói về cảm giác khi đi làm của bạn với bạn bè, nó tốt hơn so với những cuộc vui né tránh vấn đề đó…. 

TẤT CẢ ĐANG BẮT ĐẦU. Bạn nên vui vì cũng tới lúc mình bắt đầu nghĩ cái gì đó xa hơn rồi. Nếu được quay lại mà mình hiểu nguyên lí này, mình hiểu là nhờ cảm giác này mà mình có được mình của ngày hôm nay thì chắc mình không phải lo lắng quá mức, thay vì thế mình sẽ đặt câu hỏi tại sao mình có cảm giác đó và mình cần làm gì để thay đổi? Vậy thôi, chỉ cần cố gắng đặt câu hỏi đó trong trái tim và ngày ngày vừa làm vừa học vừa tìm câu trả lời, cứ bình tĩnh mà đi bạn nhé, nhớ để ý cảm xúc của bản thân nha, sẽ tìm ra đường sớm thôi nè 🥰

Mình chúc bạn an tâm bước đi, mình cũng như bạn, cần thời gian để trưởng thành

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *