BAO GIỜ TA LỚN TRONG MẮT BA MẸ

Đó là mỗi lần Ba Mẹ, bà ngoại, em gái hay một người họ hàng ở ngoài quê vào Sài Gòn thăm mình hoặc khám bệnh, và họ ngồi phía sau yên chiếc xe máy nhỏ của mình. Không ai khác, chính mình là người đưa họ đi khắp Sài Gòn. Lúc đó Thảo cảm thấy mình đã “hơi lớn”🤗

Ngày trước, hình như là mười mấy năm trước, ông bà ngoại đèo mình trên chiếc xe đạp đòn giông. Nó là cái xe có cái thanh ngang giữa yên xe và cổ xe. Còn quá nhỏ và không thể đủ chiều cao để ngồi lên lái đàng hoàng, mình được bà ngoại đèo sau xe. Chính cái xe đó giúp mình biết đi xe đạp lần đầu tiên trong đời, đương nhiên là sau nhiều lần té lên té xuống. Cách duy nhất tập đạp xe là đưa cái chân qua dưới cái thanh ngang để đạp chứ không thể nào ngồi trên yên được, vì đơn giản thôi, cái thanh ngang quá cao so với thân hình nhỏ bé ngày đó. Thế là tập đạp xe nghiêng hẳn người qua một bên (đoạn này mong là bạn hiểu Thảo đang miêu tả cái gì haha). Vậy mà cuối cùng cũng ra cơm cháo, cũng biết đi xe đạp như ai và chạy như chưa bao giờ được chạy. Ý của mình là, hồi còn xíu xiu, chưa biết đi xe đạp, bà ngoại dẫn mình đi đâu mình đi đó😘

Thảo Ogana

Rồi thì ba mẹ cũng chở mình trên chiếc xe máy bon bon, từ nhỏ cho đến hết cấp 2, đến 15 tuổi thì đi học và biết đi xe máy thì chẳng ở nhà nhiều nữa. Kể từ ngày đó, mỗi lần ai đó vào thăm Thảo, lại một lần mình cảm thấy lớn hơn một chút☺️

Sao Thảo lại có cảm giác như vậy? Chỉ đơn giản là, ngày trước Ba Mẹ Ông Bà nuôi dạy, dẫn dắt, chỉ đường và chở mình đi khắp nơi. Và đã đến lúc, không ít thì nhiều, mình bắt đầu với vai trò hơi “ngược lại” ở một số khía cạnh, bắt đầu là người biết dẫn dắt họ. Đương nhiên là họ vẫn chỉ dạy cho mình nhiều thứ trong cuộc sống nhưng Thảo luôn quan niệm rằng, mình là người được tiếp cận với công nghệ thông tin mỗi ngày, được nghe nhiều và biết nhiều tư duy tích cực hơn. Và chẳng cần ai đâu xa, tại sao mình lại không “ứng dụng” những điều đã học trên chính những người thân của mình nhỉ? Nghe thì máy móc vậy thôi chứ thật ra thì, không sớm thì muộn, mình cũng sẽ dẫn dắt ai đó tốt đẹp hơn trong tương lai, chẳng hạn như gia đình nhỏ của mình nè, em út của mình nè, người làm cùng mình nè… Vậy nên tập làm “người dẫn dắt tốt” bây giờ là vừa hihi, và hãy bắt đầu với gia đình của bạn, nhìn vậy chứ vừa khó vừa dễ đó nha! Trước hết cần HIỂU nhau và tiến hành các bước rõ ràng nè😉

Có thể “khởi nghiệp” với việc chia sẻ với Ba Mẹ thật chân thành về NHỮNG GÌ MÌNH ĐANG LÀM, để ít nhất họ hiểu mình đang làm gì và con đường mình đi như thế nào, quan niệm của mình về tình yêu và sự nghiệp như thế nào. Cẩn thận nha, thật nhẹ nhàng và từ tốn, mỗi ngày một ít thôi, vì sự khác nhau về thế hệ đang là rào cản lớn nhất và thậm chí họ không thể hiểu nổi tại sao con mình lại chọn con đường đó, trong khi những con đường khác trông có vẻ sáng lạng hơn rất nhiều. Ngày trước Thảo còn nghĩ Ba Mẹ không cần hiểu những gì bạn làm, nhưng mà giờ thì với trải nghiệm của Thảo, điều đó là suy nghĩ “hơi sai”. Vì khoảng cách sẽ càng ngày càng xa và có thể đến lúc sẽ không thể gần lại được nếu như bạn không mở lòng mình trước. Dùng cả trái tim để giải thích và đừng quên thể hiện một sự kiên định đối với những gì bạn đã chọn. Quan trọng nhất là làm thế nào để họ yên tâm là bạn vẫn đang và sẽ yên ổn nha (chẳng hạn như là vẫn đủ tiền nuôi bạn nè haha). Bạn cần hiểu là, cảm giác bấp bênh của bạn sẽ làm họ rất lo lắng đó, làm gì làm, đừng để họ lo lắng về bạn, lo lắng hai mươi mấy năm là đủ rồi ^^ Bước 1 trong việc “dẫn dắt” ba mẹ của Thảo đó hihi😊

Bước 2 là hãy tìm mọi cách để họ TIẾP CẬN với THÔNG TIN. Ai cũng cần và muốn có nhiều thông tin xã hội, trước tiên là để biết, để hiểu và sau là có chuyện để “tám” với nhau, có thêm chủ đề để những cuộc gọi điện cho chúng ta thêm thú vị và phong phú. Vậy nên món quá ý nghĩa nhất, một chiếc smart phone đơn giản hoặc một cái máy tính bảng đủ dùng cùng một buổi tối hướng dẫn cách sử dụng thế nào để lên được youtube xem video, nghe nhạc, coi mấy chương trình giải trí, sức khỏe, tin tức… Cách sử dụng zalo, facebook để gọi thấy mặt nhau hoặc thỉnh thoảng lướt facebook xem dạo này mình có hình ảnh gì mới không hihi. Bà ngoại Thảo, 70 tuổi, ông ngoại Thảo gần 80 tuổi, không ngại khó khăn vẫn nắm vững cách sài một cái máy tính bảng và một cái smartphone, tỏ ra vô cùng thích thú với nó nữa chứ hihi. Tuổi tác không là vấn đề bạn ạ, quan trọng là mình biết họ thực sự cần gì, thích gì và dành thời gian để “đầu tư”và “training” cho họ. Tết năm nay, thử cân nhắc món quà đó nha, không cần phải là hàng mới đâu, đủ dùng cơ bản là được nè😋

Bước 3, có lẽ là khó nhất trong mọi bước, đó là sự DUY TRÌ. Bắt đầu đã khó, duy trì còn khó hơn. Nhưng không sao, bạn sẽ làm được thôi. Gọi điện về nhà và nói chuyện thật “CHẤT LƯỢNG” hihi. Chất lượng ở đây là gì nhỉ? Đó là mỗi lần gọi cho ba mẹ, hãy nói chuyện có chủ đề. Bạn ơi, có thể bạn sẽ nói Thảo hơi gượng ép, nhưng với những gì Thảo đã trải nghiệm thì nó tuyệt vời hơn trước kia rất nhiều. Bạn nói kĩ về một thứ bạn muốn nói với Ba Mẹ, quan tâm và hỏi han họ thật kĩ bạn ạ, đặc biệt là luôn KHÍCH LỆ. Ngoại nói với Thảo: “Người lớn thích nghe con cháu vừa nói lời yêu thương vừa hành động”. Thảo bắt đầu tỉnh ra từ câu nói đó. Chia sẻ với họ những gì đang diễn ra xung quanh cuộc sống của mình và nhớ là dù thế nào, bản thân mình cũng phải luôn toát ra năng lượng tích cực nha. Chúng ta cứ mãi chạy theo những thứ bên ngoài và lắm lúc quên mất chính gia đình của mình, quên rằng họ mới là những người cần nói lời quan tâm và yêu thương thường xuyên nhất. Hồi trước Thảo còn ngại miệng, giờ nói mãi thì quen rồi, nhưng mà không máy móc nha, phải từ cảm xúc thật của mình bạn ạ. Họ sẽ cảm nhận được ngay và bạn sẽ nhìn thấy sự thay đổi từ chính họ. Không cần SỐ LƯỢNG chỉ cần CHẤT LƯỢNG là vậy đó💕

Hoàn toàn là từ trải nghiệm của bản thân nha. Nếu muốn thay đổi và dẫn dắt ai đó, hãy mở lòng và thay đổi bản thân mình trước. Thảo, mỗi ngày, vẫn học và tự nhắc nhở bản thân về điều đó❤️

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *