BẠN SỐNG MỖI NGÀY VỚI NHỮNG CẢM XÚC GÌ

Thảo không biết bạn có bao giờ tự hỏi mình câu đó không? Trước đây Thảo thậm chí còn không quan tâm đến cảm xúc của mình, cứ mặc kệ nó, để nó lờ lững trôi, vui buồn giận hờn gì cũng kệ rồi nó hết. Nhưng dạo gần đây, mỗi lần Thảo có cảm xúc gì, Thảo hay để tâm đến nó. Và một điều kì diệu xảy ra là tự nhiên mỗi ngày mình hiểu mình hơn một chút, yêu mình thêm một chút và nhờ vậy mà mình biết điều gì làm mình vui hơn, thứ gì khiến mình suy nghĩ và dần biết quan tâm đến cảm xúc của người khác hơn💕

Thảo Ogana

Thảo hay nhớ về kỉ niệm. Mình không cố ý nhưng tâm trí của mình mỗi lần nhìn thấy hay nghe thấy cái gì đó liên quan đến quá khứ thì như một cuộn băng tua chậm đó, sống lại với cảm xúc ngày đó luôn. Chuyện là, Thảo có những cô bạn thân, một cô bạn thì đã định cư ở nước ngoài được 2 năm rồi, hai đứa chơi từ nhỏ đến lớn như hình với bóng vậy. Tự dưng hôm qua đi ngang qua dãy nhà bạn đó từng ở, hồi trước Thảo hay ghé chơi hoài, hai đứa ăn uống no nê tám trên trời dưới đất đã đời ở đó… Lúc đó tự dưng cảm xúc ùa về, mình thấy mình nhớ cô bạn này, chính là nỗi nhớ chứ không thể dùng từ nào khác… Hồi giờ mình nghĩ nhớ nhà, nhớ ba mẹ, nhớ người yêu chứ có biết nhớ bạn đâu. Vậy mà bây giờ thấy nhớ nó ghê. Nếu như mình của ngày trước thì đã gạt cái nhớ nhớ nhung nhung qua một bên rồi, nhưng bây giờ Thảo thấy trân trọng cái cảm xúc đó và về nhà nhắn cho bạn ấy một tin nói về việc mình đã cảm thấy nhớ bạn đó thế nào. Thảo nghĩ là cảm xúc là điều rất thiêng liêng của mỗi người, tại sao mình lại không ôm ấp và chia sẻ nó cơ chứ. Thảo nghĩ là bạn ấy cảm nhận được điều đó. Vậy là được rồi❤️

Còn một cô bạn mà hơn 4 tháng Thảo không liên lạc được. Thảo cứ nghĩ thôi để khi nào bạn muốn nhắn mình thì nhắn chứ mình bận quá, dù đã liên lạc nhiều lần mà không được phản hồi, có lúc cũng tự ái chút chứ, mình đâu có làm gì có lỗi đâu. Nhưng Thảo không nghĩ như vậy nữa, Thảo thấy lo lắng một chút, nhớ một chút và mong là bạn vẫn ổn về mặt tinh thần. Hôm bữa Thảo đi ngang qua đường ray tàu lửa, trong lúc đứng chờ tàu qua rồi mới được đi, thì Thảo nhớ đến lần đầu tiên mình đi tàu lửa là cùng với bạn ấy. Tự nhiên gặp cái gì liên quan thấy nhớ nhớ man mác. Cái gì lần đầu là nó sâu sắc vậy đó. Hai đứa tung tăng đi cùng nhau suốt từ năm nhất đại học, có đợt dài nhất hai đứa đi chơi cùng nhau cả chục ngày cười nắc nẻ cả ngày, vui sao mà vui. Giờ sao cứ thấy thiếu thiếu kì kì vậy đó. Nếu như dạo trước, Thảo sẽ bỏ mặc cảm xúc đó cho nó tự hết. Thế nhưng lần này Thảo quyết định nhắn cho bạn nói hết nỗi lòng của mình, cũng chỉ mong là bạn ấy phản hồi rồi hai đứa lại dung dăng như ngày xưa. Vậy là được rồi❤️

Cuộc sống nhiều áp lực thường hay giết chết cảm xúc. Thế nhưng suy cho cùng thì từ trái tim sẽ đi đến trái tim, cái còn sót lại là tình cảm. Thảo nghĩ là mình đang dần hiểu thêm về quy luật cuộc sống từ chính cảm xúc mình dành cho những người bạn mình, chẳng cần học đâu xa, học từ chính cảm xúc của mình bạn ạ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *